Những hình ảnh bệnh nhân tử chiến, vì không có tiền thuê phương tiện, người nhà đành bó chiếu chở thi thể về nhà bằng xe máy, khiêng vác… hình thành trên mặt báo. Nhưng chỉ dậy sóng, chỉ xót xa rồi đàm luận, lên án không thôi thì câu chuyện thương tâm này sẽ không bao giờ có hồi kết, nó sẽ hình thành ở phổ quát nơi khác nữa. Thực tế những câu chuyện như thế đã sống sót từ rất lâu trong cuộc sống nhưng vì đa dạng nguyên nhân khác biệt mà hiện giờ mới xuất hiện trên phương tiện tin tức công chúng, và cũng cho nên mà bây giờ dư luận mới có cơ hội để mà dậy sóng để mà bàn luận.
Trên thực tiễn, để duy trì trơ tráo tự thị trấn hội, để đảm bảo những ý định thiết yếu của người địa phương, nhà nước đã ban hành gần như đạo luật, toàn bộ chính sách nhằm đảm bảo an sinh xã hội, nhằm đảm bảo các lợi quyền, nghĩa vụ của người sống. Nhưng chúng ta thử sắm xem, tuồng như cả luật cũng như hệ thống chằng chịt các chính sách an sinh phường hội của chúng ta hiện giờ chưa có đạo luật, luật hoặc văn bản dưới luật nào qui định đội ngũ thái độ và hành vi xử sự với người chết. Đành rằng sống, chết vốn là quy luật của tự nhiên nhưng chết cũng có hàng trăm ngàn kiểu không giống nhau, chết do tuổi già là cái chết thuận theo quy luật, thường có dự tính và trù bị trước.
Phụ vương ông ta đã có câu “Trẻ khiến ma già khiến hội”, tạm thời cái chết này chúng ta không bàn tới. Kế tiếp đội ngũ nguyên cớ dẫn đết cái chết đứng thứ nhị là chết do tai nạn liên lạc, tai nạn công phu, tai nạn thương tích, do gia súc, thú giữ tiến công chết do đâm chém tiến công, giết nhau… Đây là các cảnh huống chết khác biệt bất thường, người nhà hoàn toàn bị động và không bao giờ có sự toan tính, trù bị, một vài phút trước họ là một công dân, một loài người khỏe mạnh bình thường nhưng chỉ một giây, một phút sau họ biến thành “người chết” hẳn trong chúng ta chí ít cũng “lạnh gáy” một vài lần khi thấy xác một người bất hạnh nào đó nằm chết ở vệ con đường, trên chính mình đắp manh chiếu, một vài nén hương thắp vội...Trời nắng đành rằng có khi trời mưa, bùn đất lem nhem…
Hình ảnh đó cũng động chạm đến lòng trắc ẩn của nhân thức bao nhiêu người có lương tâm. Đầy đủ các trường thích hợp chết như thế mọi giấy má pháp y, mổ xẻ, khám nghiệm tử thi… cũng được bắt đầu ngay tại hiện trường nghĩa là trên mặt tuyến đường, trên nền đất… trời nắng, trời mưa, giữa thanh thiên bạch nhật, trước sự chứng kiến của bất cứ ai… Sau khi hoàn tất giấy tờ pháp y thân nhân của người sấu số hoàn toàn tùy nghi, dễ dàng thì thuê xe dịch vụ tang lễ, không có nhân tố kiện thì xe taxi, xe chuyển vận, xe lam và thậm chí là xe ấp ôm, xe máy, khiêng vác…
Tóm lại nếu như bạn nào trong chúng ta rủi ro gặp mặt tai nạn mà phải chết thất thường thì mọi việc ngay sau đó, người chết sẽ được những người sống bao gồm cả các công ty công dụng đối xử rất “không tầm thường” như đã nêu ở trên, chỉ có nhân tố những hình ảnh vô cùng “kinh rợn” thậm chí là hung ác ấy nhìn mãi hóa thành quen và chẳng bạn nào bàn thảo tới nữa.
Ví như so sánh giữa nhì hình ảnh, một người chết, sau đó được một vị chưng sỹ pháp và kíp phụ tá của ông ấy mổ sẻ trong khoảng gót chân tới đỉnh đầu, bị lột hết quần áo, cắt da lọc tóc, cắt xương ngay trên mặt trục đường quốc lộ, nơi tai nạn xảy ra, chỉ cách một vài mét thôi hàng đoàn xe với hàng ngàn người tương hỗ vùn vụt… với hình ảnh một bệnh nhân xấu số nhưng có hoàn cảnh quá gian nan, rồi được người nhà bó chiếu khiêng về nhà, chưa nhân thức hình ảnh nào sẽ gây lộn xúc động và phản cảm nhiều hơn.
Từ những câu chuyện về những cái chết bất thường như thế, thiển nghĩ đã đến lúc quy định của nhà nước không nên chỉ dừng lại ở khuôn khổ điều chỉnh hành vi của người sống mà cần có những chế giễu tài, quy định nguyên tắc ứng xử hiện đại hơn với cả những người đã chết. Dù khi trái tim không còn đập, họ là tử thi, họ đã biến thành một vật vô tri vô giác, họ sẽ đi tham gia cõi vĩnh hằng, đi về với đất mẹ không một lời kêu than trách móc nhưng lúc trước họ cũng đã là một con người với đầy dủ những lợi quyền, bổn phận và bổn phận, họ chết một phần do lỗi của chúng ta, những người đang sống, họ cần phải được đối sử công bình, lịch sự và có văn hóa hơn.
Câu tư vấn và những giải pháp xin gửi những tổ chức nhà nước có thẩm quyền, gửi cơ quan luật pháp, gửi tập đoàn văn hóa, gửi chính quyền các đơn vị quản lý vì ở đâu trên lãnh thổ Việt Nam chúng ta đều trực thuộc sự điều hành của chính quyền các ngành, gửi thê hệ kế tiếp của chúng ta, với một ước muốn sống và chết vốn đã là quy luật thì phải để quy luật thật vô tư và thuận theo lẽ thiên nhiên.
Sau cùng lực lượng nguyên cớ chết thứ ba cũng thường hay xảy ra đó là chết do bệnh tật, do hư nhược, suy kiệt… và những cái chết này thường xảy ra ở bệnh viện, tuy thông thường người thân của người bệnh không có sự sẵn sàng trước nhưng cũng không quá bất thần so với hàng ngũ thứ nhị. Dĩ nhiên khi bệnh nhân còn nằm lại bệnh viện dù tình hình đã rất xấu, bệnh tật đã khôn xiết nguy khốn thì thân nhân của họ vẫn còn đang chờ đợi và khi điều rủi ro xảy ra, bệnh nhân diễn biến nặng hơn và trút hơi thở cuối cùng trên giường bệnh thì đa số người thân của họ đều rơi vào cảnh ngộ bấn loàn, chua xót, hốt hoảng và khi câu chuyện chuyên ngành xong xuôi, tấm ga trắng kéo qua mặt người xấu xố thì cũng là lúc câu chuyện mới lại khởi đầu.
Hẳn chúng ta chưa quên ở một bệnh viện nọ chỉ vì giành giật chở tử thi về quê mà các hàng ngũ quyền lực trong bệnh viện đâm chém, thanh toán lẫn nhau, họ tốt đến vậy sao? Giành giật cái chuyện mà không đa dạng người muốn khiến cho, đưa thi thể về quê? Xin thưa không phải là như vậy, ở vài nơi khi người bệnh trút hơi thở sau cùng thì ngay ngay thức thì họ trở thành đối tượng khiến cho ăn của một lực lượng người phổ quát tiền nhưng ít lương tâm, họ trục lợi, khiến cho tiền trên xác chết của người xấu số. Và cũng giống như câu chuyện ở trên, trong chuỗi hệ thống văn phiên bản quy phạm luật pháp của chúng ta bây giờ tuyệt nhiên chưa có một quy định nào để điều chỉnh hành vi, cách thức xử sự với người chết ở các tổ chức, hạ tầng y tế.
Gần đây báo chí cũng luận bàn phổ thông về câu chuyện được coi là khá nhạy cảm này nhưng dường như chúng ta cũng chỉ mới dừng lại ở khuôn khổ bàn thảo mà thôi, bệnh nhân vẫn cứ chết và đoạn đường ra khỏi nhà xác mỗi bệnh nhân lại có cơ hội biểu lộ một “đẳng cấp” khác nhau, người thì đi bằng xe sang, người đi bằng xe chuyên dụng nhưng cũng không ít kẻ ra về bằng xe máy, xe thô sơ… Và gần đây trên báo chí có đề cập đến cách thức khiến khá nhân văn của BVĐK Hùng Vương tại tỉnh Phú Thọ, đó là lãnh đạo bệnh viện chắc chắn, bất cứ bệnh nhân nào đến cấp cứu tại bệnh viện mà không qua khỏi, bệnh viện sẽ miễn tổng thể chi tiêu cho cuộc cấp cứu cùng lúc bệnh viện dành riêng một chiếc xe cứu thương để đưa người bất hạnh về quê, chiếc xe này được dành riêng cho việc vận chuyển bệnh nhân tử chiến. Nhờ chính sách này mà hàng trăm người bất hạnh đã thoát được cảnh phải về nhà bằng những công cụ nhếch nhác như ở một số nơi khác, người nhà của bệnh nhân tử vong cũng bớt đi những lo toan, khó khăn, hoảng loạn và thoát khỏi sự bủa vây, làm tiền của những kẻ an táng tận lương tâm.
Tuy nhiên bí quyết làm này cũng chỉ mang tính tự phát và chưa có ở nhiều nơi, khi mà đó mỗi ngày trên cả nước hàng trăm trường hợp bệnh nhân nặng vẫn tử chiến và đoạn đường ra khỏi nhà xác bệnh viện vẫn gập gềnh, nhếch nhác khác nhau, nên chăng các nhà hoạch định và xây đắp chế độ y tế ngoài việc ban hành các chế giễu tài yếu tố chỉnh hành vi khám chữa bệnh của người sống cũng cần chú trọng đến các dè bỉu tài pháp luật lực lượng quy tắc, hành vi, xử sự với bệnh nhân tử chiến, nhất là bây chừ theo hình thức thị trường vài bệnh viện đã coi bệnh nhân là khách hàng, vậy khi còn sống bệnh nhân là đối tượng mua hàng, họ là một đối tác làm ăn tham gia vào mối quan hệ cung cầu, là bên sắm dịch vụ, vậy khi họ chết thì đối tác làm ăn của họ tức là cơ sở y tế có cần xác lập trách nhiệm ràng buộc hay không?
Trong lúc những thắc mắc ở hai cảnh huống nêu trên chưa có lời giải, bí quyết tốt nhất là, chúng ta những người sống hãy chọn một bí quyết xử sự thích hợp nhất để đối xử với người chết một cách thức văn minh, công bằng nhất, Chẳng hạn như phương pháp mà cộng đồng thầy thuốc của BVĐK Hùng Vương đã khiến cho, dù có tác động tí đỉnh về vốn đầu tư nhưng những cử chỉ đẹp ấy như những nén tâm hương đã và sẽ tiếp diễn được thăp lên để khơi dậy lòng trắc ẩn trong mỗi chúng ta, chúng ta sẽ thấy lương tâm thanh tú và dễ chịu hơn, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn. Hy vọng câu chuyện mang phổ biến tính nhân văn này sẽ có ở phổ quát nơi hơn…
Phạm Văn Học
(BVĐK Hùng Vương)
Xem nhiều hơn: Khám sản phụ khoa hcm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét